Lưu trữ | Xã hội RSS feed for this section

Vì sao tôi cần một người vợ

29 Th3

Tiểu phẩm trào phúng này được tác giả Judy Syfers đọc ngày 26/8/1970 tại Union Square, San Francisco, trong lễ kỷ niệm 50 năm ngày phụ nữ giành được quyền đi bầu ở Mỹ. Sau đó, tiểu phẩm này được đăng trên tạp chí Ms., và trở thành kinh điển trong các phong trào nữ quyền. Nhân ngày 8/3, đăng lại bản dịch (hồi xưa đã in trên Kiến Thức Ngày Nay) để tạ ơn má và bà xã mình, những người vợ trên cả tuyệt vời. :)

Vì sao tôi cần một người vợ

Judy Syfers

Tôi thuộc về lớp người được gọi là những bà vợ. Tôi là Một Người Vợ. Và, hẳn nhiên chẳng có gì là lạ, tôi là một người mẹ.

Cách đây không lâu, anh bạn của tôi đến chơi ngay sau khi vừa ly dị vợ. Anh ta có một đứa con, tất nhiên là với cô vợ cũ. Anh chàng đang kiếm vợ mới. Lan man nghĩ về anh ta trong khi đang ủi đồ vào một tối nọ, tôi chợt nảy ra một ý, ừ nhỉ, mình cũng muốn có một người vợ. Tại sao tôi cần một người vợ?

Tôi muốn đi học lại để được độc lập về kinh tế, tự nuôi mình, và nếu cần, có thể nuôi những người ăn theo tôi. Tôi cần một người vợ biết làm việc và cho tôi đi học. Còn trong khi tôi miệt mài nơi giảng đường, tôi cần một người vợ chăm sóc con cái tôi, tôi cần một người vợ lo toan cho sức khoẻ của bọn trẻ, lưu ý giờ giấc đưa chúng đi khám bệnh và chữa răng. Và lưu ý giờ giấc cho tôi nữa. Tôi cần một người vợ chăm lo cho con tôi ăn uống đầy đủ và tắm rửa sạch sẽ. Tôi cần một người vợ lo giặt giũ và may vá áo quần cho lũ trẻ. Tôi cần một người vợ biết cách nuôi con nên người, sắp xếp việc học hành của chúng, theo dõi để giúp chúng chơi với bạn tốt và tránh bạn xấu, dẫn chúng đi chơi ở công viên, sở thú, vân vân và vân vân. Tôi cần một người vợ săn sóc con cái khi chúng bị bệnh, một người vợ biết sắp xếp sao cho luôn túc trực bên cạnh con cái khi chúng cần được chăm sóc đặc biệt, vì đương nhiên tôi không thể cúp cua được. Vợ tôi phải biết sắp xếp để bớt thời gian làm việc mà không mất việc. Như vậy có nghĩa là đôi khi thu nhập của vợ tôi có giảm đi chút ít, nhưng có lẽ tôi chấp nhận được. Khỏi cần phải nói, vợ tôi sẽ lo thuê người chăm sóc con cái trong khi vợ tôi đi làm.

Tôi cần một người vợ biết phục vụ cho những nhu cầu thể xác của tôi. Tôi cần một người vợ dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Một người vợ biết chiều chuộng con tôi, một người vợ biết chiều chuộng tôi. Tôi cần một người vợ giặt giũ, ủi, may vá quần áo tôi, và nếu cần thì mua đồ mới, một người vợ lưu tâm sắp xếp vật dụng của tôi đúng chỗ để khi nào cần là tôi tìm thấy ngay. Tôi cần một người vợ biết làm bếp, mà là phải nấu ăn ngon. Tôi cần một người vợ biết trù tính thực đơn, đi chợ, làm bữa, bày biện món ăn trông thật đẹp, rồi sau bữa ăn phải lo dọn rửa chén bát trong khi tôi ôn bài. Tôi cần một người vợ quan tâm chu đáo đến tôi khi tôi bị ốm và thông cảm với cơn đau của tôi và thời gian tôi phải nghỉ học. Tôi cần một người vợ đi cùng khi cả gia đình đi nghỉ mát để có người tiếp tục săn sóc cho tôi và các con khi tôi cần nghỉ ngơi và đổi gió.

Tôi cần một người vợ không làm tôi bực mình vì cứ suốt ngày lải nhải mè nheo kêu ca về những bổn phận của một người vợ. Nhưng tôi cần một người vợ chịu lắng nghe khi tôi cần giải thích về một điểm hơi khó tôi tình cờ đụng phải trong quá trình học của mình. Và tôi cần một người vợ chịu đánh máy bài vở, luận văn của tôi khi tôi đã viết xong.

Tôi cần một người vợ biết chăm chút cho chuyện giao thiệp xã hội của tôi. Khi tôi và vợ được bạn bè mời đi chơi, tôi cần một người vợ lo kiếm người giữ trẻ. Khi tôi gặp bạn bè ở trường mà tôi mến và muốn mời về nhà chơi, tôi cần một người vợ biết dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, sửa soạn một bữa tiệc thịnh soạn, chiêu đãi tôi và bạn bè tôi, và không được ngắt lời khi tôi đang nói về những chuyện mà chỉ có tôi và bạn bè tôi thích thú. Tôi cần một người vợ biết dàn xếp cho con cái ăn và đi ngủ trước khi khách của tôi đến để lũ trẻ không quấy rầy chúng tôi. Tôi cần một người vợ biết ân cần đáp ứng những gì mà khách của tôi cần để họ cảm thấy thoải mái; một người vợ phải bảo đảm sao cho họ cần gạt tàn thuốc là có ngay, muốn thử món đồ nguội khai vị là dọn liền, muốn dùng thêm đồ ăn là phải tiếp liền, ly họ vơi là phải rót thêm rượu nếu cần, họ muốn nhấm nháp cà phê là pha liền. Và tôi cần một người vợ hiểu rằng thỉnh thoảng tôi muốn đi chơi đêm một mình.

Tôi cần một người vợ nhạy cảm với những nhu cầu chăn gối của tôi, một người vợ biết ái ân say đắm và nồng cháy khi tôi thích, một người vợ biết cách dìu tôi vào cõi tiên. Và đương nhiên, tôi cần một người vợ không đòi hỏi “trả bài” khi tôi chẳng có hứng thú. Tôi cần một người vợ đảm nhận toàn bộ trách nhiệm kế hoạch hóa gia đình bởi vì tôi không muốn có thêm con. Tôi cần một người vợ luôn chung tình để tôi khỏi phải đau đầu nhức óc vì những trò ghen tuông. Và tôi cần một người vợ hiểu rằng những nhu cầu tình dục của tôi có thể không cứ chỉ nhất nhất tuân thủ chế độ một vợ một chồng. Dù sao đi nữa, tôi cần phải mở rộng quan hệ với thiên hạ càng nhiều càng tốt.

Nếu tình cờ tôi tìm được một người khác có thể trở thành một người vợ thích hợp hơn người vợ tôi đã có, tôi muốn được tự do thay thế người vợ hiện nay bằng một người khác. Dĩ nhiên, tôi sẽ mong đợi một cuộc sống hoàn toàn mới mẻ, vợ tôi sẽ lo nuôi con và chỉ một mình chịu trách nhiệm về chúng để tôi có thể được rảnh tay.

Khi tôi tốt nghiệp và kiếm được việc làm, tôi muốn vợ tôi nghỉ làm và ở nhà để có thể toàn tâm toàn ý làm tròn bổn phận của một người vợ.

Trời ơi, ai mà lại chẳng cần một người vợ nhỉ? ♥

Phạm Vũ Lửa Hạ dịch từ bản tiếng Anh “Why I Want a Wife”.

URL: http://phamvuluaha.wordpress.com/2012/03/06/wife/

Advertisements

10 sự thật ít biết về vụ 11/9

6 Th9

Phía sau vụ tấn công khủng bố gây hậu quả tồi tệ nhất trong lịch sử nước Mỹ là những sự thật mà không phải ai cũng được biết.

Một người đàn ông đứng giữa đống đổ nát sau sự sụp đổ của tòa tháp đôi WTC. Ảnh: AFP
Một người đàn ông đứng giữa đống đổ nát sau sự sụp đổ của tòa tháp đôi WTC. Ảnh: AFP

1. Có tới 3.051 trẻ em bị mất cha hoặc mẹ sau vụ 11/9. Bên cạnh đó, có 17 em bé đang nằm trong bụng mẹ khi những người cha của chúng thiệt mạng trong các vụ tấn công. Khoảng 9 tháng sau vụ khủng bố, số ca sinh ở thành phố New York tăng tới 20% so với cùng thời điểm điều tra vào năm 2000.

2. Tổng giá trị của các tác phẩm nghệ thuật bị mất đi sau khi hai tòa tháp Trung tâm Thương mại Thế giới (WTC) sụp đổ đã vượt quá 100 triệu USD. Trong số này có cả những bức tranh của danh họa Pablo Picasso.

3. Người ta ca ngợi những chú cảnh khuyển tham gia tìm kiếm người còn sống sau thảm họa mà quên mất một chú chó phi thường khác. Đó là Roselle, một chú chó săn dòng Labrador chuyên làm nhiệm vụ dẫn đường cho người chủ bị mù là Michael Hingson. Roselle đã đưa Hingson đi thang bộ từ tầng 78 của Tháp Bắc WTC xuống đường và tới nhà một người bạn một cách an toàn.

4. Các công nhân đã phải thu dọn khoảng một triệu tấn vật liệu vụn nát để tìm kiếm những người còn mắc kẹt và tư trang của những nạn nhâu xấu số. Họ đã tìm thấy khoảng 65.000 vật dụng, trong đó có 437 đồng hồ và 144 nhẫn cưới.

5. Ba giờ trước khi các vụ tấn công xảy ra, một chiếc máy có tên gọi Máy phát sinh Sự kiện Ngẫu nhiên đặt tại trường đại học Princeton đã tiên đoán được một sự kiện khủng khiếp sắp xảy ra.

6. Trong một cuộc tập trận mang tên “Người bảo vệ cẩn mật”, Trung tâm Chỉ huy Phòng vệ Vũ trụ Bắc Mỹ (NORAD), đơn vị chịu trách nhiệm bảo vệ không phận Mỹ, đã giả định ít nhất 4 vụ cướp máy bay trong tuần trước khi xảy ra vụ 11/9, và thậm chí còn dự định tiến hành một cuộc giả định nữa vào buổi sáng mà nước Mỹ bị tấn công.

7. Có tới 5 trong số 19 không tặc tham gia vụ tấn công 11/9 đã nghỉ lại tại một khách sạn ngay gần cổng dẫn vào Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ (NSA), trong những ngày trước khi tiến hành cướp 4 máy bay chở khách.

8. John Patrick O’Neill, một đặc vụ từng lãnh đạo Cục Điều tra Liên bang Mỹ (FBI) và tham gia điều tra về liên hệ của Al-Qaeda trong vụ đánh bom WTC năm 1993, đã rời FBI vì những bất đồng về chính sách. O’Neill đảm nhận công việc mới trong vai trò người phụ trách an ninh tại WTC, và mất trong ngày định mệnh 11/9.

9. Chỉ có 291 thi thể được tìm thấy nguyên vẹn tại hiện trường đổ nát của hai tòa tháp WTC. Cha mẹ của Lisa Anne Frost, 22 tuổi và là một hành khách trên chuyến bay số hiệu 175 của hãng United Airlines lao vào Tháp Nam, đã phải chờ gần một năm mới được nhận lại những gì thuộc về con gái họ.

10. Lính cứu hỏa mất tới 100 ngày mới có thể dập tắt hoàn toàn các đám cháy bị gây ra bởi các vụ tấn công nhằm vào hai tòa tháp WTC.

Nhật Nam (Theo Telegraph)

Những giả thuyết ngây thơ

22 Th6

Các nhà đầu tư thế giới thường nghĩ về Việt Nam như một quốc gia trẻ trung, đang lên và chứa nhiều tiềm năng nhất trong số các thị trường mới nổi. Họ ấn tượng với con số tăng trưởng về dân số, về sự kiện là 58% người VN dưới tuổi 25, và theo nhãn quan của người Âu Mỹ, đây là phân khúc sáng tạo và cầu tiến nhất của bất cứ xã hội nào. Họ tìm đến VN mong những đột phá kỳ diệu và một vận hành năng động kiểu thung lũng Silicon (trung tâm IT của Mỹ ở phía nam San Francisco). Sau vài năm tung tiền mua tiềm năng và cơ hội, họ thường thất vọng và âm thầm bỏ đi. Tại sao?

Họ đã không lầm về những số liệu tạo nên hình ảnh đó. Tuy nhiên, sự phân tích và biện giải về logic của họ vướng phải vài giả thuyết và tiền đề không chính xác. Một người có số tuổi còn trẻ không có nghĩa là sự suy nghĩ và vận hành của người đó cũng phải trẻ trung như số tuổi, nhất là khi họ lớn lên trong một xã hội khép kín, ít tiếp xúc với thế giới.

Tôi còn nhớ một đai gia IT nổi tiếng cũng đã từng kết luân trong một buổi hội thảo về kinh tế là số người sử dụng điện thoại di động ở VN đã tăng trưởng ấn tượng 36% mỗi năm trong 5 năm qua và lên đến 68 triệu người hay khoảng 80% dân số. Kết luận của anh chuyên gia trẻ này là tương lai về công nghệ thông tin của VN phải sáng ngời và sẽ vượt trội các nước như Trung Quốc, Ấn Độ, Philippines…

Đây là những kết luận ngây thơ về thực tại của xã hội. Một người trẻ suốt ngày la cà quán cà phê hay quán nhậu sẽ không đóng góp gì về sáng tạo hay năng động; cũng như vài ba anh chị nông dân với điện thoai cầm tay không thay đổi gì về cục diện của nông thôn ngày nay (nông dân vẫn chiếm đến 64% của dân số xứ này).

Tôi thích câu nói (không biết của ai): Tất cả bắt đầu bằng suy nghĩ (tư duy). Suy nghĩ tạo nên hành động, hành động liên tục biến thành thói quen và thói quen tạo nên định mệnh. Định mệnh của cá nhân phát sinh từ tư duy cá nhân, định mệnh tập thể đúc kết bởi suy nghĩ của tập thể.

Tư duy, thói quen và định mệnh

Quên đi góc nhìn cá nhân, hãy tự suy nghĩ về tư duy thời thượng của xã hội này và từ đó, ta có thể nhận thức được những hành xử và thói quen của người dân VN. Bắt đầu từ tầng cấp lãnh đạo về kinh tế, giáo dục và xã hội đến lớp người dân kém may mắn đang bị cơn lũ của thời thế cuốn trôi; tôi không nghĩ là một ai có thể lạc quan và thỏa mãn với sự khám phá.

Một góc thành phố Hồ Chí Minh. Ảnh minh họa: ashui

Những thói quen xấu về chụp giựt, tham lam, mánh mung, dối trá, liều lĩnh, sĩ diện… vẫn nhiều gấp chục lần các hành xử đạo đức, cẩn trọng, trách nhiệm, danh dự và hy sinh. Dĩ nhiên, đây là một nhận định chủ quan, sau một lục lọi rất phiến diện trên báo chí, truyền hình và diễn đàn Internet. Nhưng tôi nghĩ là rất nhiều người VN sẽ đồng ý với nhận định này.

Tôi nghĩ lý do chính yếu của những thói quen tệ hại này là bắt nguồn từ một tư duy già cỗi, nông cạn và nhiều mặc cảm. Tôi có cảm giác là ngay cả những bạn trẻ doanh nhân và sinh viên mà tôi thường tiếp xúc vẫn còn sống trong một thời đại cách đây 100 năm, dưới thời Pháp thuộc. Thực tình, nhiều bậc trí giả đã lo ngại là so với thời cũ, chúng ta đã đi thụt lùi về đạo đức xã hội và hành xử văn minh.

Tôi thường khuyên các bạn trẻ hãy đọc lại những tiểu thuyết của thời Pháp thuộc trước 1945. Họ sẽ thấy đời sống và các vấn nạn của một nông dân trong truyện của Sơn Nam vẫn không khác gì mấy so với một nông dân qua lời kể của Nguyễn Ngọc Tư. Bâng khuâng và thách thức của những gia đình trung lưu qua các câu chuyên của Khái Hưng rất gần gũi với những mẫu chuyện ngắn của nhiều tác giả trẻ hiện nay. Ngay cả những tên trọc phú, cơ hội và láu lỉnh trong tiểu thuyết của Vũ Trọng Phụng cũng mang đậm nét hình ảnh của những Xuân Tóc Đỏ ngày nay trong xã hội.

Ôm lấy quá khứ ở thế kỷ 21

Tóm lại, tôi có cảm tưởng chúng ta vẫn sống và vẫn tranh đấu, suy nghĩ trong môi trường cả 100 năm trước. Những mặc cảm thua kém với các ông chủ da trắng vẫn ám ảnh các bạn trẻ ngày nay. Trong lãnh vực kinh doanh, phần lớn các doanh nhân vẫn cho rằng bất động sản và khoáng sản là căn bản của mọi tài sản. Sản xuất gia công và chế biến nông sản vẫn chiếm một tỷ trọng rất lớn trong kim ngạch xuất khẩu. Một doanh nhân Trung Quốc đã mỉa mai với tôi khi đến thăm một khu công nghiệp của VN, “Họ đang cố học và làm những gì chúng tôi đang muốn quên”.

Thủ đô Hà Nội. Ảnh minh họa: hoasenchaua.com

Tôi đang ở tuổi 66. May mắn cho tôi, nền kinh tế toàn cầu đã thay đổi khác hẳn thời Pháp thuộc. Tôi không cần phải dùng tay chân để lao động, cạnh tranh với tuổi trẻ. Kinh doanh bây giờ đòi hỏi một sáng tạo chỉ đến từ trí tuệ và tư duy đổi mới. Thân thể tôi dù bị hao mòn (xương khớp lỏng lẻo, tai mắt nhấp nhem..). nhưng trí óc tôi và tinh thần vẫn trẻ hơn bao giờ hết. Thêm vào đó, nó không bị phân tâm bởi những hóc môn (hormones) về đàn bà hay những thứ lăng nhăng khác như các bạn trẻ. Do đó, hiệu năng và công suất của sự suy nghĩ trở nên bén nhậy hơn.

Người Mỹ có câu, “Những con chó già không bao giờ thay đổi” (old dogs never change). Do đó, tôi thường không thích trò chuyện với những người trên 40, nhất là những đại trí giả. Nhưng tôi thất vọng vô cùng khi về lại VN và gặp toàn những ông cụ non mới trên 20 tuổi đời: Nhút nhát, cầu an, thụ động, chỉ biết ăn nhậu, và đua đòi theo thời thế. Họ sống như các ông già đã về hưu, họ nói năng như một con vẹt, lập đi lập lại những giáo điều, khẩu hiệu đã hiện diện hơn trăm năm. Họ làm việc như một con ngựa bị bịt kín đôi mắt để chỉ nhìn thấy con đường một chiều trước mắt.

Nhiều người đỗ lỗi cho những thế hệ trứơc và văn hóa gia đình đã kềm kẹp và làm cho thế hệ trẻ này hay ỷ lại và hư hỏng. Cha mẹ vẫn giữ thói quen sắp đặt và quyết định cho các con đã trưởng thành (ngay khi chúng vào tuổi 30, 40..) về những cuộc hôn nhân, công việc làm, ngay cả nhà cửa và cách sinh họat. Hậu quả là một thế hệ đáng lẽ phải tự lập và lo tạo tương lai cho mình theo ý thích lại cúi đầu nghe và làm theo những tư duy đã lỗi thời và tụt hậu.

Trong khi thế giới đang hồi sinh với thế hệ trẻ tự tin tràn đầy năng lực cho những thử thách của thế kỷ 21, thì người trẻ VN đang lần mò trong bóng tối của quá khứ. Tôi tự hỏi, sao quê hương mình … già nua nhanh như vậy? Những nhiệt huyết đam mê của tuổi thanh niên bây giờ chỉ dành cho những trận đá bóng của Châu Âu? Tôi nhìn vào những nghèo khó của dân mình so với láng giềng chỉ là một tình trạng tạm thời. Nhưng tôi lo cho cái tư duy già cỗi của tuổi trẻ sẽ giữ chân VN thêm nhiều thập niên nữa. Cái bẫy thu nhập trung bình to lớn và khó khăn hơn mọi ước tính.

  • T/S Alan Phan là Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa tại Hong Kong và Shanghai. Du học Mỹ từ năm 1963, ông đã làm việc tại nhiều công ty đa quốc gia ở Wall Street và phát triển công ty Hartcourt của mình thành một tập đoàn niêm yết trên sàn Mỹ với thị giá hơn 700 triệu dollars. Ông sống và làm việc tại Trung Quốc từ 1999. T/S Phan tốt nghiệp BS tại Penn State (Mỹ), MBA tại American Intercontinental (Mỹ), Ph.D tại Sussex (Anh) và DBA tại Southern Cross (Úc). Email của ông là aphan@asiamail.comvà Web site cá nhân là www.gocnhinalan.com.